(Thơ mới ra lò đây
Tại mấy chú khen nên tiếp tục sản xuất)
Sao cứ nhớ ngày nào ta chung lớp
Điếu apsara chuyền nhau giáp một vòng
Ly trà đá bốn thằng cùng nhau uống
Gói mì tôm, ăn sống, cũng chia năm
Hạnh phúc thay ngày học bổng ghé thăm
Ta xả láng bữa lẫu dê rượu đế
Cuộc đời ta còn mong gì hơn thế
Dẫu ngược xuôi, xuôi ngược tận chân trời
Rồi lại nhớ những ngày trong ký túc
Sáng rau lang, chiều rau má nấu suông
Cố dẹp đi những suy nghĩ tầm thường
Vẫn lý tưởng chuyện trên trời dưới biển
Buồn nhất lúc những lần ta phải tiễn
Người ra đi, người ở lại, đơn côi
Vì cơm áo gạo tiền, có kẻ nghỉ cuộc chơi
Cũng có kẻ vĩnh viễn ra đi,
...bỏ lại sau lưng cuộc đời tẻ nhạt
Sao vẫn nhớ hai thằng chung xe đạp
Cà phê đen ghi sổ nợ chung tên
Rượu vài ly, vì rock cũng say mềm
Những bữa nhạc hát khan luôn cả cổ
Sao quên được những vụ làm thêm cứu khổ
Thằng dạy sô, đứa giữ xe đạp kiếm ăn
Anh can vẽ, tôi pháo lậu chạy quanh (Minh & Tom buôn pháo lậu tử xóm mới, gò vấp về bán ở Nguyễn Trãi)
Đãi nhau được bữa rượu suông cay xé
Ngày tốt nghiệp, cuộc đời trên ngã rẽ
Thỉnh thỏang gặp nhau chỉ nhắc kỉ niệm xưa
Những bữa trưa hè, trên gác nhỏ say sưa (nhớ những buổi trưa trên gác nhà B ở Thị nghè)
Ta đàn hát quên cuộc đời đố kị
Nhớ ngày ấy sao mình vô tư nhỉ !
Sống hết mình chẳng gợn chút đắn đo
Giờ có cả, nhưng sống kiếp vỏ sò
Luôn khép lại mỗi khi cần bàn tay cứu rỗi
3-07 Tom
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
1 comment:
Hay lắm Tom.
Đâu phải ai cũng có những kỷ niệm tuyệt vời như vậy.
Cả lớp DC86 cũng đâu vui bằng lớp mình.
Post a Comment