Thiên đàng và điạ ngục là 2 nơi tương phản của sự sung sướng và tù đày. Ở DC88 nó cũng có cảm giác như vậy, nhưng hình như nó là thiên đàng của mấy chàng sinh viên DC88 mà là địa ngục của mấy thầy cô đã từng giảng dạy ở lớp này .
_Địa ngục: Phải nói rằng chưa thầy cô nào giảng dạy ở DC88 mà không bị trường hợp .... "ăn thịt thỏ" từ lóng của khoá đàn anh , từ bình dân bên ngoài là "leo cây" . Từ phó khoa (ông trưởng khoa thì chưa dạy lớp này) đến thầy cô trong và ngoài khoa đều ít nhiều cũng 1 lần phải đứng như "hòn vọng phu" để chờ ... nhưng rủi nhiều may .... ít . May ở đây không phải là cả lớp sẽ trở lại, vì cho dù thầy cô có đứng khóc tụi nó cũng không quay lại học đâu . Cái may là nếu con nai vàng ngơ ngác trong lớp chưa biết chuyện cúp cua thì sẽ thành con thiêu thân đại diện cho lớp ngồi .... ngủ . Thường thì chàng Phát man nhà ta lúc nào cũng .... rơi vào trường hợp này . Nhưng mà sau đó lại là anh hùng cứu tinh của lớp nếu như không có bài viết hôm đó thì cả lớp coi như ... mù tịt, không có gì để chép ..... trong phòng thi. Nhưng mà những bài post trước cũng có nói, chàng Phát nhà ta cho dù 1 mình 1 bóng với thầy cồ thì chàng ta vẫn ..... ngủ , cho nên, bài viết lúc nào cũng .... đứt phim . Có lẽ, đây là địa ngục của nhà giáo, vì làm giáo viên đửng trước 1 lớp đông không quá .... 1 em, mà hắn còn ngủ gục thì không khác nào bị chê là .... nói nhàm chán . Có lẽ cũng đỡ hơn là đứng đợi tụi nó, chưa có 1 lờp nào mà thầy cô phải chờ .... học sinh như DC88 .
Ngày đầu tiên thầy Tiến trưởng khoa nói, tụi bay là những anh hùng Lương sơn Bạc .Chắc chẳng đứa nào màng câu đó, vì đếch hiểu ổng muốn nói gì , nhưng sau vài năm thì có lẽ đứa nào cũng nghĩ ra, vì Lương sơn Bạc toàn là những thằng .... không còn gì để mất, cho nên thầy cô phải sợ tụi nó, vì thầy cô còn có cái để mất ... đó là .... job .
_ Thiên đàng: Đúng là mấy chàng DC88 sướng thiệt, chưa có lớp nào mà học thì ít nhưng được ..... đi chơi nhiều như DC88 . Từ Ngã 3 Vũng tàu, Bà Rịa, Vũng Tàu , Đà Lạt , Bình Thuận ... đâu đâu cũng có mặt đám DC88 này. Thường lại được đài thọ kinh phí nửa, mà phải nói, chơi nhiều hơn là thực tập. Có lớp nào mà toàn là thanh niên nhưng đi bộ chút xíu thì than như bọng . Chàng Tôm cao ráo , lúc khởi hành thì đi đâù, chừng 30 phút sau thấy mất tiêu, té ra là mệt quá ngồi nghỉ mệt phía sau . Thầy hưóng dẫn thực tập vừa đi vừa nói không mệt , nhưng cả đám thì toàn là công tử lưng dài, không mệt thì cũng khát nước ... đó là lý do chính để xin ngồi nghĩ trong buổi thực tập ở Vũng Tàu . Khổ nổi, ban đêm thì đi chơi mấy tiếng đồng hồ nhưng không chự nào than mệt . Mà ngẫm nghĩ lại, những chuyến đi thực tập thật là vui, có lẽ vì sống tập thể và lại hay cái trò đả kích nhau để làm vui .... thiệt tình đúng là láu cá thật. Nhưng có lẽ cũng là những giây phút khó quên nhất . Mặc dù sau khi ra trưòng chẳng anh nào biết tí gì về Địa Chất, nhưng lại như "chó táp phải ruồi " lại có những job ngon lành đi tìm tới mấy chàng này, đó là mấy công ty dầu khí . Có lẽ vì nó .... hiếm cho nên ... nó quí , vì vậy mà mấy chàng DC88 nhà tại lại thêm 1 lần nửa được may mắn bù lại cái số .... Lương sơn Bạc .
=> Nghĩ lại , đúng là cuộc sống ở DC88 vui thật, mặc dù có nhiều bất đồng do tính háo thắng của tuổi trẻ, nhưng cũng may mắn chưa đến nổi phải ... huynh đệ tương tàn . Chắc cũng vì nhiều kỹ niệm như vậy mà nhóm cho đến bây giờ vẫn còn gắn bó với nhau, mặc dù đưá nào ..... ván cũng đóng .... sàn hết rồi . Ước gì , 1 ngày nào đó tất cả sẽ ngồi lại với nhau để kể lại những .... chiến tích của các anh hùng ..... Lương Sơn Bạc DC88
TB (March 13rd, 2007)
Sarasota, FL
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
No comments:
Post a Comment