Monday, March 12, 2007

DC 88, theo dòng lịch sử....

DC88, Những sự kiện ......

Thành lập vào tháng 9 năm 1988, nên lấy năm ghép vào tên lớp cho dễ nhận diện, tên hoàn chỉnh của lớp là lớp địa chất khoáng sản DC88.
Thay vì phải lấy những bạn tâm huyết nhưng điểm thi Đại học thấp, Khoa địa chất quyết định đổi mới tư duy bằng cách vớt những thuyền nhân của các khoa khác, những thuyền nhân chỉ cách cánh cổng đại học có nửa bước chân, những thuyền nhân mà khi nộp đơn thi DH không thèm liếc tới khoa địa chất 1 cái cho đúng thủ tục.
Vậy là cái lẩu thập cầm DC 88 hình thành, gồm 13 quái nhân , sau khi bắt thăm trúng….chức, lớp DC88 chính thức hình thành
1.Lớp trưởng: Nguyễn Xuân Phong
2.Lớp phó học tập: Phạm Minh Hoàng
3.Lớp phó đời sống: Nguyễn Hoàng Minh
4.Lớp phó lao động: Nguyễn văn Phát (cái này bầu thêm vì Phát có thân hình lực lưỡng nhất lớp )
Các thành viên khác:
5.Phan Thanh Phong
6.Chu Thế Phong
7.Nguyễn Hiếu Nghị
8.Nguyễn Kỳ Sanh
9.Bùi Hữu Tuấn
10.Lê Văn Kỳ (?)
11.Nguyễn Xuân Cường (?)
12.Trịnh Chí Tài
13.Lê Hoàng Sơn

Hết năm thứ nhất, Kỳ, Cường, Tài, Sơn , Sanh, vì những lí do riêng đã chia tay DC88
Lớp DC88 lại tiếp nhận thâm 3 thành viên mới

Tôn Đức Thịnh-DC87
Nguyễn Đức Lân –DC 87
Nguyễn Đức Dương – từ Nga trở về

Con tàu DC88 thật sự mất phương hướng sau sự kiện “xóa sổ khoa địa chất ” đầu năm 1989, Quyết định không thành đã đẩy tinh thần anh em DC88 đến bờ vưc thẳm….
Và cuối năm thứ 2 lớp DC88 lại phải tiếp tục chia tay với Phan Thanh Phong , Nguyễn Hoàng Minh,
Năm 1991, anh em phải vĩnh viễn chia tay 1 người bạn cũ, Trịnh Trí Tài, đã mất trong 1 tai nạn giao thông .

Khóa học chỉ còn lại 9 người:

1. Nguyễn Xuân Phong
2. Chu Thế Phong
3. Nguyễn Hiếu Nghị
4. Bùi Hữu Tuấn
5. Nguyễn Đức Dương
6. Phạm Minh Hoàng
7. Nguyễn Duy Lân
8. Tôn Đức Thịnh
9. Nguyễn văn Phát

Và 9 thủy thủ này đã tiếp tục theo con tàu DC88 vượt phong ba bão táp để đến bến bờ bên kia , tháng 7 năm 1993.

Cả lớp tạm chia tay nhau, mỗi người 1 hướng

Xuân Phong, Thế Phong, Đức Dương làm ngành dầu khí
Hữu Tuấn , theo gia đình sang định cứ ở Mỹ, chuyển sang học về điện tử
Hiếu Nghị, Minh Hoàng theo ngành địa chất công trình
Văn Phát, tự lập công ty riêng về địa chất nền móng
Đức Thịnh về làm mỏ đá ở Bình Định
Duy Lân làm về xây dựng .

Thịnh và Lân mất liên lạc từ đó

Năm 1995, lại 1 sự kiện đau buồn khác, Đức Dương vĩnh viễn ra đi sau 1 tai nạn giao thông.

Sau sự kiên này, anh em quyết định lấy 1 ngày làm ngày họp mặt truyền thống của lớp để gặp gỡ , thăm hỏi và tương trợ nhau khi cần thiết, đó là ngày nghỉ cuối cùng sau tết âm lịch .
Mong mọi người tham gia và mong  cái truyền thống này luôn được duy trì và phát triển.

Phong Chu.

1 comment:

DC88 said...

14 năm kể từ ngày ra trường, thành có, bại có, buồn vui lẫn lộn. Việc học DC cũng giống như Tái Ông mất ngựa: Mất ngựa chưa chắc đã xấu, được ngựa lại chưa chắc đã hay.

Nếu học khoa khác chưa chắc đã có Tom, Chu như bây giờ. DC giống như cái nghiệp nó đeo đuổi mình mà không thể bỏ được. Tui chưa bao giờ thấy buồn vì học DC, chỉ tiếc vì có nhiều cơ hội bị bỏ qua mà thôi.

"Đã mang lấy nghiệp vào thân
Cũng đừng trách lẫn trời gần trời xa"