DC 88 ….Những cái nhất
Nghị Bờ làm blog để anh em xả stress, thôi thì mượn gió bẻ măng, nhảy lên đây nói bậy chơi, chỉ đơn giản là tám chuyện, xin miễn chấp.
Đây là những “Ghi nét” của lớp DC88, hoàn toàn là kiến chủ quan của Phong Chu, ai cảm thấy mình xứng đáng hơn với “ghi nét” này xin lên tiếng
Giang hồ nhất : biệt danh này xin dành cho Nguyễn Hoàng Minh, đầu trò cho những trò chơi quái dị nhất, tuy chỉ sống với anh em có 2 năm , nhưng Minh đã để lại 1 dấu ấn sâu đậm, 2năm làm lớp phó đời sống Minh làm cho anh em dở khóc dở cười với những kỷ niệm buồn vui. Minh theo chủ trương của Nghĩa quân Tây Sơn, lấy của nhà giàu ( Tom ) dù không chia cho nhà nghèo nhưng dứt khoát không lấy của nhà nghèo (vì biết chắc sẽ bị đòi lại ).
Công tử nhất: Xin dành cho Nguyễn Xuân Phong , Quen được mẹ chiều, và quen ăn những món ăn do mẹ nấu, Phong thường ngao ngán thở dài mỗi khi đi thưc tập phải ăn những món ăn lạ, nhất là những món …..do mình nấu.
Bụi đời nhất: Nguyễn văn Phát thường xuyên đi học hoặc đi thi trễ , với bộ quần áo xốc xếch, mặt mũi dầu nhớt tèm lem, Phát xứng đáng là biểu tượng bụi đời của lớp
Ít nói nhất: Xin dành cho Phạm Minh Hoàng, Hoàng có thể im lặng ngồi nghe mà không nói nhiều tiếng đồng hồ liên tục, đến nỗi nhiều cuộc họp lớp, chỉ đến khi chia tau nhau mọi người mới phát hiện ra Hoàng vẫn còn đó chưa về !
Khờ nhất : tác giả (Phong Chu ) xin nhận điều này, 5 năm đại học bị anh em lừa lên lừa xuống nhưng vẫn không hết khờ, dù năm cuối có tiến bộ chút chút.
Bốc đồng nhất:Nguyễn đức Dương, người luôn khuấy động anh em bằng đủ thứ trò làm lớp học luôn sinh động vui vẻ, nhưng cũng dễ làm cho anh em chán 1 cách nhanh chóng vì những lí do rất giản đơn “anh bị muỗi cắn” chẳng hạn…
Chây nhất: Tôn Đức Thịnh, cái gì cũng già hàm cải lấy được, còn nếu không được thì thôi , chả sao cả.
Ngủ nhiều nhất: ngủ ở nhà chưa đủ , Phát thường hăm hở tới lớp ngủ tiếp, có 1 lần , trong cái giảng đường mênh mông ở B10, Cô Hoa , dạy môn tinh thể Khoáng vật chợt nghẹn ngào ngưng giảng, vì Nguyễn văn Phát , đứa học trò duy nhất trong lớp học , đã ngáy o o tự bao giờ….
Đối thủ ngủ trong lớp của Phát chỉ có Trịnh Trí Tài, cao siêu hơn Phát , Tài còn dám dựa vào thầy Chỉnh để ngủ khi thầy đang giảng bài , sợ Tài buồn ngủ thầy lại ngồi kế bên cho tài khỏi buồn ngủ , Tài thấy tiện qua nên dựa lưng vào Thầy, ngủ luôn…pó tay
Đúng là : Trời kia đã sinh ra Văn Phát
Đất nọ sao còn nảy…..Trịnh Trí Tài !
Tài bị tai nạn mất sớm, Phát trở thành độc cô cầu bại, không con đối thủ
Còn những gì gì nữa xin các bạn hiệu đính và bổ xung
Đa tạ , Đa tạ….
Phong Chu.
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
No comments:
Post a Comment