Monday, March 19, 2007

DC88 ghi nét

Nhiều xì căng đan nhất có lẽ là Tom. Phát đầu tiên là xù người iêu (hay bị người iêu xù hổng biết) do ghen với thằng cha sửa xe đạp (?) mặt mày suốt ngày giống như mất sổ gạo, trốn học xuống căng tin uống trà đá than thở hoài. (Vụ này giấu đừng cho Lam biết, coi chừng đổ nợ!!!)

Phát thứ hai là bị Minh giựt hụi, và chặn học bổng dắt B đi uống cà phê A nẻ. Suốt ngày truy lùng Minh què, mà tìm Minh như thể tìm chim.

Chắc do hậu quả 2 xì căng đan trên mà dẫn đến cú chót là suýt bị cho về vườn vì nợ quá nhiều, may mà còn dính được "1 chỉ " ưu tiên lớp trưởng. Woa, chỉ này còn hơn 9999. Nếu không thì ngành dầu khí của ta sẽ bị tổn thất nặng nề.

Nghe nói sau này Tom có mua 1 chỉ 9999 đóng khung treo trên bàn làm việc. Ai hỏi sao treo ít quá Tom chỉ lắc đầu cười he..he.

Làm kinh tế siêu nhất là Trịnh Chí Tài.Hắn là người Hoa chính gốc mà (Phúc Kiến). B và hắn từng đạp xe qua Bến Bình Đông mua bao xi măng cũ, về KTX thuê anh em cắt ra, dán lại thành bao nhỏ hơn để đựng đường. Lúc đó cả phòng 414 bụi xi măng mịt trời. Anh em thi nhau cắt cắt dán dán (mỗi bao 50đ), kể ra cũng có thu nhập. Nhưng sau vụ mất 200.000đ Tài bỏ trong túi quần treo trong KTX, rồi ngũ, đến khi thức dậy thấy túi rỗng không. (Nên nhớ 200.000 lúc đó là 1 gia tài). Tài nghi Sơn lùn, bắt B hỏi, nhưng đến giờ đó cũng là câu hỏi không lời giải đáp.
Mỗi mùa Trung thu Tài bỏ túi ít nhất 2 chỉ vàng.
Tài là điển hình cho 1 phương cách làm giàu bằng mọi giá. Nếu còn sống, nó sẽ khó nghèo trong thời nay (nhiễu nhương chứng khoán, đất đai...).
Tài có 1 ngón chân út rất dài, dài hơn tất cả ngón còn lại. Nhiều người nói đó là yểu tướng (chắc đúng rồi).
Mất Tài, DC88 mất 1 người chuyên làm kinh tế điển hình (Phát chỉ bằng 1/10 Trịnh Chí Tài).

Người sướng nhất chắc là Chú Dương.Sướng nhiều thứ...Lúc đó cả lớp chưa ai biết gì (?) thì chú Dương đã có vợ và 1 con rồi. Lại còn được vợ nuôi nữa chứ, không cần lo nghĩ gì cả.

Người cầm đồ nhiều nhất cũng là chú Dương.Chú có 1 đồng hồ seiko mà tháng nào cũng cầm để lấy tiền dắt anh em đi... nhậu. B cũng khốn khổ với chú Dương, vì cỡ gần cuối tháng là việc đi chợ, nấu ăn là B lo tất . Đầu tháng thì ăn chơi rủng rẻng lắm.
Chú Dương ra đi là mất mát cho DC88. Thiếu 1 người liên kết, định hướng anh em lại với nhau. Chú Dương cũng là người có tầm nhìn xa. Còn sống chắc chú cũng khó có thể thất bại.
Chú Dương ra đi năm đó chú bị sao La Hầu.

Bác Dương thôi đã thôi rồi
Nước mây man mác ngậm ngùi lòng ta!

5 comments:

linhquan said...

Bài này phải có nhạc đệm là bài hát " Diễm xưa " của TCS mới hấp dẫn, Tom ghen tầm bậy chứ so ra lúc đó SV địa chất vẫn nhỉnh hơn ông sửa xe đạp chút xíu......

DC88 said...

Bài này phải có nhạc đệm là bài hát " Diễm xưa " của TCS mới hấp dẫn, Tom ghen tầm bậy chứ so ra lúc đó SV địa chất vẫn nhỉnh hơn ông sửa xe đạp chút xíu......

March 13, 2007 9:

DC88 said...

Bọn mày bịa quá, tao ghen với thằng sửa xe máy chứ bộ. Còn chuyện nợ thì chỉ có 1 cây 6 chứ mấy, mà 1 cây 8 mới lên đường chứ bộ. Vậy đúng ra nghành dầu khí còn dư 2 chỉ nữa chứ bộ

linhquan said...

Thằng Tom nợ bao nhiêu thì không nhớ, chỉ nhớ cuối năm 2 chuyện ai đi ai ở được đem ra bàn mỗi ngày và đem ra hù nhau còn sôi động hơn thị trường chứng khoán.Qui chế đổi xoành xoạch nên nhiều đứa hôm trước còn cười toe thì hôm sau mặt đã méo xẹo, Thẳng Tom chọc ghẹo hết đứa này đến đứa kia rôm rả, vậy mà lúc về đi chung với Chu, thú nhận 1 câu nghe tội nghiệp " không biết ngày mai tao có nên tiếp tục đi học không nữa ? "

Unknown said...

Ha ha hình như lúc đó thằng Tom đưọc học bổng loại C (5000 đồng), năn nỉ anh em chia đều. Thằng Nhốp kịch liệt phản đối, làm Tom vỡ mộng hahaha. Thiệt tình, lúc đó học bổng là máu của mấy chàng KTX mà đòi chia đều thì sẽ đổ máu hahahhaha