Bồ là phở nóng tuyệt vời
Vợ là cơm nguội đáy nồi hẩm hiu
Bồ là nơi tỏ lời yêu
Vợ là nơi trút bao nhiêu bực mình
Bồ là rượu ngọt trong bình
Vợ là nước ở ao đình nhạt pheo
Nhìn bồ đôi mắt trong veo
Trông vợ đôi mắt trong veo gườm gườm
Bồ tiêu thì chẳng tiếc tiền
Vợ tiêu một cắc thì liền kêu hoang
Bồ giỗi thì phải xuống thang
Vợ giận bị mắng, bị phang thêm liền
Một khi túi hãy còn tiền
Thì bồ thắm thiết kề liền bên anh
Một mai hết sạch sành sanh
Bồ đi vợ lại đón anh về nhà
Bồ là lều, vợ là nhà Giò lớn, lều sụp, mái nhà còn kia
Vợ là cơm nguội của ta
Nhưng là đặc sản thằng cha láng giềng
Cấm không cho mấy bả thấy (B)
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
3 comments:
Đang ngồi trên giàn khoan, đọc bài này chợt thấy mùi phở như phảng phất quanh đây!...Xin miễn ký tên
Sách dạy về hạnh phúc gia đình xuất bản năm xxxx có nói rằng, cách duy nhất để bảo vệ hạnh phúc là phải luôn đặt vị trí của mình vào đúng chổ của....thằng cha hàng xóm !
Sách dạy về hạnh phúc gia đình xuất bản năm xxxx có nói rằng, cách duy nhất để bảo vệ hạnh phúc là phải luôn đặt vị trí của mình vào đúng chổ của....thằng cha hàng xóm !
lại xin miễn ký tên tiếp
Post a Comment