Tôi đã có một tuần trên đất khách
Với Starbucks café và sandwich làm bạn đồng hành
Trời Calgary nắng sớm chiếu trong xanh
Nhưng cái lạnh cảm nhận, lại chẳng phải gây ra do cái 4oC của bên ngòai thời tiết
Tôi đã có một tuần không tiếng Việt
Hoặc thảng có e-mail theo kiểu không dấu hỏi “khoe khong”
Và phấn khích những lúc cưỡi xe đạp chạy nhong
Tự ví mình cũng giống như chàng cao bồi miền viễn xứ
Nhưng cảm giác thấy mình cô đơn thực sự
Khi mỗi tối về đi ngang qua những góc bếp xinh xinh
Ánh đèn vàng cùng không khí gia đình
Ấm cúng cùng nhau quây quần bên bữa tối
Tôi đã có một tuần có nghĩa là bảy thứ
Tương đương 168 giờ để nhìn lại chính mình
Tôi thấy Calgary tràn ngập những cao ốc, building
Nhưng cũng thấy ở những góc khuất xa xa những túp lều của những người homeless
Tôi đã cảm nhận như thế nào là rét
Cái lạnh của thiên nhiên cần lắm cái ấm áp tình người
Thân thiện trao nhau bằng những nụ cười
Hay chia sẻ cùng nhau bằng giọt lệ ngấm sâu vào khóe mắt
Tôi đã có một tuần với bao điều mới mẻ
Ngày ngày trôi qua sao mà thấy thật nhanh
Nhưng có những lúc thấy thời gian như lắng đọng ở chung quanh
Chính khỏanh khắc con người trước thiên nhiên bao la hùng vĩ…
Tom
(cảm nhận nhân chuyến đi công tác Calgary, Tây Canada tháng 4-07)
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
4 comments:
Giá mà thằng Tom mua 1 chai rượu về đãi anh em rồi kể chuyện rét mướt Calgary thì hay biết mấy !
bài thơ này cảm động nhưng vẫn thấy thiếu thiếu thế nào đó, giống như đi nhậu mà chỉ uống bia chứ không có mồi vậy, hi hi
Phong Chu
Lâu quá không ai post bài...
Rượu là chuyện nhỏ. Hôm nào anh em gặp mặt hàn huyên tìm cảm hứng post bài đi. Tom
People should read this.
Post a Comment